
Có những câu chuyện về hành trình sinh nở khiến tôi nhớ mãi, không chỉ vì yếu tố chuyên môn mà còn vì cảm xúc. Câu chuyện của cặp vợ chồng người Nga này là một trong số đó.
Họ đã sống ở Việt Nam gần ba năm, nhưng tiếng Việt với họ vẫn là thử thách lớn. Hai vợ chồng chỉ nói được vài câu đơn giản, còn lại chủ yếu trao đổi bằng tiếng Anh. May mắn là khả năng tiếng Anh của họ khá ổn, nên việc khám và tư vấn cũng thuận lợi. Dù vậy, những thuật ngữ y khoa đôi khi vẫn khó hiểu, nên tôi cố gắng diễn giải thật chậm và dễ hiểu nhất để họ nắm được.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về họ là sự thân thiện và tin tưởng. Ánh mắt của hai người luôn ánh lên sự an tâm khi nghe tôi nói. Dù khác biệt về ngôn ngữ và văn hóa, tôi vẫn cảm nhận rõ rằng họ tin tưởng đội ngũ y bác sĩ Việt Nam. Có lẽ vì vậy mà mọi buổi khám đều diễn ra nhẹ nhàng và vui vẻ.
Thai kỳ của người mẹ diễn tiến tốt. Mỗi lần siêu âm, họ đều nhìn chằm chằm lên màn hình, nụ cười rạng rỡ hiện rõ khi nghe tim thai đập. Dù không hiểu hết lời tôi nói, họ vẫn cảm nhận được niềm vui từ những hình ảnh nhỏ bé ấy. Cảm giác ấy rất ấm lòng, vì đôi khi niềm tin không cần quá nhiều lời.
Đến cuối thai kỳ, em bé ước chừng gần 4kg, trong khi khung chậu của mẹ lại hơi hẹp. Tôi trao đổi kỹ với hai vợ chồng về việc sinh thường hay sinh mổ, về lợi ích và rủi ro của từng phương án. Sau khi suy nghĩ và hỏi rất nhiều, họ quyết định chọn sinh mổ để đảm bảo an toàn cho mẹ và bé.
Tuần 40, em bé chào đời khỏe mạnh. Một bé trai kháu khỉnh, da hồng hào, tiếng khóc vang dội cả phòng mổ.

Với người Việt, hình ảnh nước Nga luôn gợi nên tình cảm đặc biệt, có lẽ từ những năm tháng Liên Xô từng giúp đỡ Việt Nam trong thời chiến. Tôi từng khám cho nhiều bệnh nhân người Nga và thấy họ đều có điểm chung là hiền lành, chân thành và dễ gần. Anh chồng trong ca này cũng vậy, nhìn đúng chuẩn chú Gấu Nga thực thụ: to lớn, hiền lành và vui tính.
Em bé chưa có tên tiếng Việt, nên tôi tạm gọi là Gấu. Ba mẹ đồng ý, còn tỏ ra rất thích cái tên ấy.
Trước khi xuất viện, hai vợ chồng bắt tay tôi rất lâu. Họ nói lời cảm ơn bằng giọng tiếng Anh hơi lơ lớ, nhưng ánh mắt thì chân thành vô cùng. Hy vọng một ngày nào đó, em Gấu sẽ trở lại Việt Nam, như một sợi dây nhỏ nối thêm tình cảm giữa hai đất nước.
Và với riêng tôi, thật tự hào khi được góp phần giúp một chú “Gấu Nga” chào đời khỏe mạnh nơi đất Việt này…
___
Em gấu tái khám sau 1 tuần tiêm vaccine Lao

___
**Vui lòng đọc kỹ yêu cầu về Bản Quyền-Cộng Tác trước khi sao chép hoặc trích dẫn nội dung và hình ảnh của blog






Để lại một bình luận