
Có những hành trình làm cha mẹ không hề dễ dàng. Có những người, để có được tiếng khóc đầu đời của con, đã phải đi qua cả chặng đường dài đầy mất mát và nước mắt.
Tôi nhớ mãi một gia đình có PARA 1011. Hai lần mang thai, nhưng không lần nào trọn vẹn.
Lần đầu, bé chào đời đủ tháng, tưởng chừng bình an. Nhưng không may, bé bị chậm phát triển tâm thần vận động. Đến nay, dù đã 11 tuổi, con vẫn chưa thể tự ăn, tự chăm sóc bản thân. Gia đình dồn hết tình thương và sức lực cho con, nên nhiều năm không dám nghĩ đến việc sinh thêm. Sợ rằng, nếu lần nữa vẫn không may thì sao?
Rồi một ngày, sau nhiều năm đắn đo, hai vợ chồng quyết định thử lại. Họ mang trong mình chút hy vọng, xen lẫn nỗi lo. Nhưng trớ trêu thay, khi thai được 11 tuần, siêu âm cho thấy em bé bị đa dị tật nặng, phải chậm dứt thai kỳ. Nỗi đau và mất mát của gia đình là quá lớn..
Từ đó, mẹ không còn có thai tự nhiên được nữa. Có lẽ, những cú sốc tinh thần và thể chất quá lớn đã khiến cơ thể không còn đủ sức.
Sau thời gian tìm hiểu, họ tìm đến IVFMD Family, mang theo tất cả niềm tin còn sót lại. Hy vọng vào y khoa. Hy vọng sẽ có được một đứa con khỏe mạnh như bao gia đình khác.
Sau khi được tư vấn kỹ, hai vợ chồng quyết định làm thụ tinh trong ống nghiệm (IVF) kết hợp sàng lọc di truyền phôi trước chuyển (PGT). Đây là xét nghiệm giúp kiểm tra bất thường nhiễm sắc thể của phôi, nhằm chọn phôi tốt nhất để chuyển.
Lần đầu chuyển phôi, beta dương. Niềm vui vỡ òa. Thử que hai vạch, nước mắt của hạnh phúc đan xen nỗi lo. Hành trình mới chỉ vừa bắt đầu.
Ai đã từng mang thai thì biết khi mang thai lo lắng như thế nào, thai IVF thì càng áp lực hơn, và đối với những trường hợp có tiền sử sản khoa xấu thì còn hơn thế nữa.
Mẹ mang thai lần này cũng lắm gian nan, đủ combo đái tháo đường thai kỳ, tiền sản giật cần điều trị thuốc để ổn định huyết áp. Càng về cuối thai kỳ, huyết áp càng bất ổn, cần phải nâng liều và theo dõi sát hơn. Bên cạnh đó, nước ối ngày một ít đi và bé chậm lên cân.
Đến 37 tuần thì cạn ối. Không thể chờ đợi, không thể kéo dài thai kỳ thêm được nữa. Bé mới đủ tháng sớm nên nguy cơ suy hô hấp và các vấn đề liên quan rất cao. Gia đình lo lắng, mình cũng lo và thương cho hoàn cảnh gia đình. Nhiều năm trong nghề, tôi đã gặp nhiều trường hợp khó, nhưng mỗi lần đứng trước một gia đình đã từng mất mát, cảm giác vẫn không bao giờ nhẹ hơn.

21h, bé Sữa chào đời, dù nhỏ con nhưng phải nói là bé Sữa khóc to, khóc vang cả phòng mổ, khóc như để trả lại bao nỗi ức chế, bao mùa nước mắt của cha mẹ. Bé khóc, mẹ khóc, còn các bác và kíp mổ đều cười và thở phào nhẹ nhõm.
Bé được da kề da với mẹ ngay sau sinh, bú tốt và linh hoạt. Trước mắt vậy đã. Hy vọng sau này con phát triển khỏe mạnh, lớn lên yêu thương ba mẹ và gia đình.
Có lẽ, trong nghề này, niềm vui lớn nhất không phải là khi một ca mổ thành công trọn vẹn, mà là khi nghe thấy tiếng khóc đầu đời đầy sức sống của một em bé. Tiếng khóc đó, dường như gội lại niềm tin, để nhắc rằng, mỗi hành trình dù có khó như thế nào, vẫn có thể kết thúc bằng một điều kỳ diệu mang tên hy vọng…
___
**Vui lòng đọc kỹ yêu cầu về Bản Quyền-Cộng Tác trước khi sao chép hoặc trích dẫn nội dung và hình ảnh của blog






Để lại một bình luận