
Chào các bạn! Hôm nay, tôi muốn chia sẻ một chút về công việc mà mình đang làm, và cụ thể là những ngày trực 24 tiếng ở nội trú. Lịch làm việc của tôi xoay quanh hai nơi: phòng khám và nội trú. Ở phòng khám thì tôi phụ trách khám thai, khám phụ khoa, siêu âm thai hoặc siêu âm phụ khoa. Còn khi trực ở nội trú, công việc có phần đặc thù hơn: theo dõi sinh, mổ sinh và giải quyết các vấn đề liên quan đến bệnh phòng…Ở phòng khám thì tôi làm theo giờ hành chính, còn trực gác ở nội trú thì vì đặc trưng công việc nên phải trực 24 tiếng.
Những ngày trực dài thế này thường rất bận rộn và đầy căng thẳng. Công việc không chỉ là chăm sóc sức khỏe cho bệnh nhân, mang đến những khoảnh khắc đáng nhớ, thiêng liêng mà đôi khi, chỉ cần một phút sơ sẩy có thể thay đổi tất cả.
Cứ mỗi khi nhận ca trực, tôi lại cảm thấy như mình đang bước vào một cuộc phiêu lưu mà không biết trước sẽ gặp những gì. Bắt đầu từ 7 giờ 30 sáng, tôi thường thức dậy từ 6 giờ hoặc sớm hơn nếu có những ca bệnh theo dõi sinh hoặc mổ sớm.
Vừa đến bệnh viện, sau khi chào hỏi đồng nghiệp, tôi bước ngay vào phòng hành chính nhận bàn giao ca từ ngày hôm trước. Mỗi lần bàn giao là một chuỗi câu chuyện chưa kết thúc, và nhiệm vụ của tôi là tiếp tục những câu chuyện ấy: ca bệnh nặng, ca mổ cần theo dõi sát hậu phẫu, sản phụ mới nhập viện, hay đang chuyển dạ…

7h30 -12h: Nhận bàn giao tua trực
Sáng sớm luôn là lúc bận rộn nhất. Tôi bắt đầu bằng việc đi thăm các ca bệnh nặng để theo dõi diễn tiến và xem có cần can thiệp gì thêm không. Tiếp đến là khám cho các thai phụ đang chuyển dạ, những ai chuyển dạ tích cực sẽ được khám trước, còn chuyển dạ tiềm tàng thì khám sau. Mỗi lần bước vào phòng, tôi gặp đủ mọi ánh mắt: từ sự mong chờ, hy vọng cho đến lo lắng, vì ai cũng hiểu sinh nở bao giờ cũng có những rủi ro kèm theo. Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo rằng mọi thứ đang diễn ra đúng hướng, đưa ra kế hoạch theo dõi cụ thể để mẹ và bé được an toàn.
Sau khi khám xong các ca đầu giờ, thường sẽ đến việc sắp xếp thời gian mổ sinh cho những trường hợp đã đủ chỉ định và yêu cầu giờ sinh cụ thể. Điều này có thể ít gặp ở phương Tây, nhưng ở đây vẫn còn phổ biến vì nhiều lý do văn hóa và niềm tin, mà chắc mình sẽ kể chi tiết vào một dịp khác.
Kế hoạch buổi sáng sơ bộ là vậy, nhưng trên thực tế thì lại là chuyện hoàn toàn khác. Chỉ cần một ca bệnh trở nặng bất ngờ là phải xử trí ngay, hoặc có sản phụ vào giai đoạn chuyển dạ tích cực, cần đưa vào phòng sinh để theo dõi đến khi bé chào đời an toàn…Bên cạnh đó sẽ xuất hiện thêm các công việc như hội chẩn với các khoa khác khi cần ý kiến chuyên môn về sản phụ khoa, bệnh yêu cầu khám, yêu cầu siêu âm hoặc bệnh mới nhập viện,…
Công việc chồng chéo, đôi khi có nhiều việc cùng lúc nên khó mô tả theo thứ tự được. Lúc nào cũng phải ưu tiên: bệnh nặng trước, việc khẩn cấp làm trước, còn các việc khác tạm gác lại. Sắp xếp công việc và biết cách ưu tiên là kỹ năng mà tôi và tất cả mọi người trong ngành Y, đều phải học và rèn luyện hằng ngày.

12:00 – 13:30: Nghỉ ngơi (hay là không?)
Trưa đến, mọi người sẽ tranh thủ chia nhau đi ăn và cố chợp mắt chút xíu. Nếu làm ở phòng khám thì giờ giấc còn có thể sắp xếp dễ hơn, chứ ở tua trực thì chẳng nói trước được gì. Thường ngày nào bệnh ít, thật rảnh rỗi thì mới ăn đúng giờ; còn không thì cứ ăn muộn, ăn vội chặp riết thành quen.
Thời gian buổi trưa phải rất linh động vì việc có thể đến bất chợt. Bên cạnh những lần đi ăn trễ, cũng có lần tôi đi ăn trưa sớm, tầm 10 rưỡi là đi ăn trưa vì buổi trưa hôm đó rất nhiều việc phải làm. Cũng có lúc mới lấy xong khay cơm thì dưới khoa gọi có ca cấp cứu, thế là phải bỏ đũa muổng, chạy xuống ngay. Ăn trưa xong, được ngủ một giấc 30 phút là hạnh phúc lắm rồi.
Tôi nhớ có lần ăn vội bữa trưa trong phòng trực, chưa kịp nghỉ mắt thì nhận được cuộc gọi từ phòng sinh. Sản phụ đang theo dõi chuyển dạ thì có dấu hiệu nhau bong non, tim thai suy cấp, tình huống cực kỳ nguy hiểm. Vội vàng chuyển mổ, mặc áo phẫu thuật và lao ngay vào phòng mổ. Những ca cấp cứu như thế luôn khiến tim tôi đập nhanh hơn, vì sự sống của cả mẹ và con chỉ nằm trong gang tấc.
13:30 – 18:00: Buổi chiều tiếp diễn
Vẫn tiếp diễn các công việc trong tua trực. Nhưng thường buổi chiều thì công việc ổn định hơn vì các ca bệnh mình đã nắm, giải quyết, còn ca bệnh mới nhập viện thì đã được khám và tiếp tục theo dõi. Cứ thế, buổi chiều trôi qua trong guồng quay liên tục của các ca mổ, các sản phụ vào viện, và thỉnh thoảng là vài cuộc hội chẩn cùng đồng nghiệp và các ca bệnh khám yêu cầu…Tương tự như buổi trưa, thường tầm 18 giờ tua trực chia nhau ra để đi ăn tối, thời gian cũng linh hoạt tùy theo khối lượng công việc bệnh phòng. Lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng cho những tình huống khẩn cấp có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

18:00 – 22:00: Càng về khuya, công việc càng nhiều
Bệnh lúc này thường đông, đặc biệt là khám cấp cứu vì phòng khám đã nghỉ. Nhiều trường hợp mang thai, đau bụng lâm râm hoặc bị ra máu nhưng ban ngày bận công việc hoặc không có người nhà dẫn đi, thường đến vào buổi tối. Tôi quá quen thuộc với các cuộc gọi điện báo từ khu cấp cứu: Thai 7 tuần, ra máu âm đạo lên khám cấp cứu, thai lần đầu 10 tuần, đau bụng lâm râm, thai phụ 28 tuần ho sốt, cần khám chuyên khoa…
Càng về khuya, số ca sinh càng dồn dập. Về mặt sinh học, vào buổi chiều tối, cơ thể sẽ tăng tiết oxytocin, một chất gây ra cơn go tử cung nên thông thường nhiều trường hợp sẽ chuyển dạ vào ban đêm. Bên cạnh đó, những bạn có chỉ định mổ sinh vào hôm sau thì sẽ nhập viện vào khoảng thời gian này để làm các xét nghiệm tiền phẫu và làm thủ tục, chuẩn bị để mổ sinh vào hôm sau. Khoảng thời gian này mà 1 bác sĩ như tôi khám cấp cứu tầm chục bệnh không phải là chuyện gì đặc biệt.
Có hôm tôi vừa nhận điện thoại từ cấp cứu gọi lên, thai phụ 33 tuần, đau bụng từng cơn, cảm giác mắc đi đại tiện.. tôi nói cho lên nhanh đi, cẩn thận sinh non, nói với mọi người mời Bác sĩ Nhi sơ sinh, chuẩn bị bàn sinh gấp. Sản phụ mới leo lên bàn, chưa kịp thay cả đồ bệnh viện thì bé đã lọt ra, may nhờ chuẩn bị hồi sức sơ sinh sẵn nên em bé khá ổn. Những cuộc đua với thời gian, nó khác với cuộc đua mà bạn thường thấy vì nó không biết sẽ diễn ra lúc nào, lúc nào bắt đầu, diễn ra như thế nào, khi nào kết thúc. Những tình huống như thế luôn khiến tất cả mọi người trong ekip phải chạy đua từng giây phút, đích đến cuối cùng là mẹ tròn con vuông, là an toàn tính mạng của người bệnh và đó cũng chính là phần thưởng lớn nhất sau mỗi ca trực.
22:00 – 7:00: Trực đêm – Khi ngủ là xa xỉ
Ca trực đêm với những câu chuyện bất ngờ không bao giờ chấm dứt. Bệnh nhân vào viện lúc này thì thường là không nhẹ. Có khi bạn mong sẽ có một đêm “bình yên”, nhưng đêm trực lại bắt đầu bằng những tiếng chuông liên tục. Thực tế, tôi biết rằng giấc ngủ với bác sĩ trực 24 tiếng chỉ là xa xỉ. Những ca cấp cứu về đêm thường khẩn cấp hơn, từ nhau tiền đạo đến băng huyết sau sinh, thai ngoài tử cung vỡ choáng,.. buộc tôi và cả ekip phải luôn tỉnh táo khi đối mặt với mọi tình huống. Nhiều lúc vừa nằm chợp mắt thì chuông điện thoại reo, báo hiệu cần dậy ngay để xử lý ca khẩn cấp. Sau khi mọi thứ đã ổn thỏa, việc quay lại giấc ngủ là gần như không thể, hoặc có khi xong việc cũng vừa kịp bình minh lên.

7:00 – 7h30: Bàn giao và kết thúc một ngày dài
Sáng hôm sau, cơ thể tôi rã rời. Bước vào phòng hành chính, tôi bàn giao lại tua trực cho bác sĩ tiếp theo. Cảm giác như vừa hoàn thành một chuyến leo núi dài ngày, mệt mỏi, nhưng lại cảm thấy thỏa mãn khi mọi thứ đều ổn. Những bà mẹ vừa sinh và những em bé khỏe mạnh là phần thưởng lớn nhất cho cả ngày làm việc đầy căng thẳng.
Và cứ thế, cuộc sống của một bác sĩ sản phụ khoa không chỉ là nghề, mà còn là hành trình dài không ngừng nghỉ, nơi mà mỗi ca trực đều mang theo những câu chuyện mới mẻ, những khoảnh khắc xúc động và những bài học sâu sắc, giúp tôi không ngừng trưởng thành và hoàn thiện hơn từng ngày, từng giờ.
___
**Vui lòng đọc kỹ yêu cầu về Bản Quyền-Cộng Tác trước khi sao chép hoặc trích dẫn nội dung và hình ảnh của blog






Để lại một bình luận