Có những quyết định trong thai kỳ khiến cả bác sĩ lẫn gia đình đều phải lặng người suy nghĩ rất lâu. Không phải vì chưa biết nên làm gì, mà vì mọi lựa chọn đều có rủi ro, và ai cũng chỉ mong giữ được điều tốt nhất cho mẹ và bé.
Tôi nhớ mãi một gia đình, PARA của người mẹ là 2001.
Với người làm nghề, chỉ cần nhìn qua là hiểu, mẹ đã từng sinh hai lần, nhưng hiện tại chỉ còn một bé.

Lần mang thai đầu tiên
Mẹ mang thai lần đầu khá thuận lợi. Các lần khám thai đều ổn, thai phát triển tốt. Đến ngày sinh, mẹ vào viện chuyển dạ nhưng cổ tử cung không tiến triển. Sau nhiều giờ chờ đợi, cuối cùng bác sĩ quyết định mổ lấy thai. Bé đầu ra đời khỏe mạnh, mọi thứ suôn sẻ. Gia đình tràn ngập niềm vui.
Lần thứ hai – biến cố không ai mong
Ba năm sau, mẹ mang thai lần nữa. Các kết quả siêu âm đều tốt, gia đình đã sẵn sàng chờ đến khi đủ tháng để mổ đón em bé. Theo thường lệ, ca mổ sẽ được lên lịch vào khoảng 39 tuần, hoặc sớm hơn nếu có dấu hiệu bất thường.
Nhưng ở tuần thứ 37, mẹ bất ngờ đau bụng dữ dội và ra máu âm đạo, dấu hiệu báo động trong thai kỳ. Gia đình đưa mẹ đến viện ngay. Quãng đường chỉ hơn 30 phút, nhưng với họ chắc là dài hơn cả tiếng đồng hồ.
Khi vào viện, bác sĩ quyết định mổ khẩn cấp. Nhưng không kịp nữa.
Kết quả là nhau bong non, một biến chứng sản khoa rất nặng, thường khiến em bé không còn cơ hội sống sót… Cả gia đình chết lặng…Bao tháng ngày mong chờ bỗng hóa thành khoảng trống không thể lấp đầy. Mỗi lần nhắc lại, đôi mắt mẹ vẫn đỏ hoe, như nỗi đau ấy chưa bao giờ nguôi ngoai.
Nhiều năm sau – hy vọng xen lẫn lo âu
Thời gian trôi đi, nhưng vết thương trong lòng vẫn còn. Sau nhiều năm, hai vợ chồng mới dám nghĩ đến chuyện có thêm em bé. Lần này, quá trình mang thai không chỉ có niềm vui mà còn chất chứa nỗi lo lắng. Chỉ cần ai nghe qua tiền sử cũng sẽ hiểu cảm giác lo lắng của họ lớn đến thế nào.
May mắn là thai kỳ lần này khá thuận lợi. Các chỉ số siêu âm, xét nghiệm đều ổn. Nhưng càng gần ngày sinh, cả gia đình lại càng thấp thỏm. Không ai muốn điều cũ lặp lại.
Theo khuyến cáo y khoa, với những mẹ từng mổ hai lần, thời điểm mổ an toàn nhất thường nằm trong khoảng 38 tuần đến 38 tuần 6 ngày, nếu không có biến chứng gì bất thường.
Khi thai được 37 tuần, tôi kiểm tra thì tim thai vẫn ổn nhưng nước ối đã bắt đầu ít. Tôi hẹn mẹ tái khám sớm hơn, ba ngày một lần thay vì mỗi tuần như các mẹ khác. Mẹ vẫn lo, nên đi siêu âm thêm ở nơi khác. Tôi biết, và hoàn toàn không trách. Ở hoàn cảnh đó, ai cũng sẽ làm như vậy thôi.
Đến 37 tuần 4 ngày, nước ối lại ít thêm, gần chạm mức thiểu ối. Tôi và gia đình đều lo, nhưng không phải vì ca mổ mà vì em bé. Mổ sớm quá, khi thai chưa đủ trưởng thành, bé có thể gặp khó khăn về hô hấp sau sinh. Nhưng nếu chờ thêm, nguy cơ lại tăng.
Chúng tôi tiếp tục theo dõi sát sao. Đến 38 tuần, tim thai vẫn ổn nhưng cử động thai bắt đầu ít đi. Khi thấy điều đó, tôi biết mình không nên chần chừ thêm nữa. Tôi giải thích kỹ cho gia đình về lợi ích và nguy cơ có thể xảy ra. Và thực tế tuổi thai có thể chênh lệch khoảng 3–5 ngày. Nghĩa là dù ghi nhận 38 tuần, bé có thể mới 37 tuần 3 ngày thì bé mới là đủ tháng sớm, vẫn có nguy cơ suy hô hấp cao hơn so với thai đủ tháng thật sự; hoặc cũng có thể đã 38 tuần 5 ngày, khi phổi đã trưởng thành hơn thì quá tốt. Sau khi cân nhắc, gia đình đồng ý mổ ở tuần 38. Và thật lòng mà nói, trong hoàn cảnh đó, hẳn ai cũng sẽ chọn như vậy.

Tiếng khóc đầu đời
Phòng mổ hôm ấy yên lặng khác thường. Khi tiếng khóc đầu tiên vang lên, tất cả như trút được gánh nặng. Mẹ nằm trên bàn mổ, nước mắt cứ trào ra. Tôi nhìn, không nói gì, chỉ gật đầu. Có những niềm vui không thể diễn tả bằng lời.
Ca mổ thuận lợi, thời gian hồi phục cũng tốt. Trước khi xuất viện, siêu âm kiểm tra ổn định. Bé khỏe, mẹ khỏe. Gia đình đón thêm một thành viên mới, bé nhỏ, ngoan và đầy may mắn.
Nhìn lại
Tôi khép lại hồ sơ, ngồi yên một lát. Có những ca mổ không khó về chuyên môn, nhưng lại khiến người ta nhớ mãi vì cảm xúc.
Trong nghề này, có những quyết định không có “đúng” hay “sai” tuyệt đối, chỉ có sự lựa chọn tốt nhất trong những lựa chọn khó khăn nhất.
Và khi nghe tiếng khóc đầu tiên của một em bé, tất cả những lo lắng, những đắn đo… dường như tan biến. Chỉ còn lại niềm vui lặng lẽ, nhưng sâu sắc, niềm vui của sự sống.
___
**Vui lòng đọc kỹ yêu cầu về Bản Quyền-Cộng Tác trước khi sao chép hoặc trích dẫn nội dung và hình ảnh của blog






Để lại một bình luận