
Cu Tý với Thầy đồ đi đò qua bên kia sông để dạy học. Vừa ngồi yên chưa được bao lâu, cu Tý nghịch nước làm rơi thẻ sách của Thầy xuống sông. Hoảng hốt, Tý nghĩ ra cách chữa cháy😱. Cậu ghé sát Thầy, làm bộ hỏi chuyện:
– Thưa Thầy, cái gì mà mình biết nó ở đâu rồi thì có thể gọi là mất không ạ?😋
Thầy vuốt râu, cười khà khà: 😁
– Con đọc sách đến lẩm cẩm rồi. Đã biết là ở đâu rồi thì sao gọi là mất được nữa!
Cu Tý nhanh nhảu tiếp luôn: 🤩
– May quá, thế thì cái thẻ sách của thầy không mất rồi. Con biết nó nằm ở dưới đáy sông đằng kia. Con vừa đánh rơi xuống đấy! 🤣
Thầy đồ giật bắn mình, râu muốn rụng, chỉ vào Tý quát:
– Cái thẻ sách của ta mất rồi!!! 😭
……………….
Cuộc sống này cũng vậy, nhiều thứ mình biết rõ ràng nó “mất” ở đâu nhưng lại chẳng bao giờ lấy lại được, như niềm tin, danh dự, chữ tín… Vậy nên, tốt nhất đừng nghịch dại như Cu Tý, kẻo hối không kịp! 🍀
___
Đọc thêm: Dấu hiệu kỳ lạ
___
**Vui lòng đọc kỹ yêu cầu về Bản Quyền-Cộng Tác trước khi sao chép hoặc trích dẫn nội dung và hình ảnh của blog

Để lại một bình luận